Tại sao ở cõi này tu nhân hướng về Phật quả thì gọi là khó hành, còn vãng sinh Tịnh Độ cầu đại Bồ Đề... Sa Môn Thích Đạo Xước | Dịch Giả :Hòa Thượng Thích Nhất Chân | Xem: 77


Câu Hỏi

Bồ Đề vốn là một, nên khi tu nhân cũng không hề có hai. Tại sao ở cõi này tu nhân hướng về Phật quả thì gọi là khó hành, còn vãng sinh Tịnh Độ cầu đại Bồ Đề thì mới gọi là đạo dễ hành vậy?

Trả Lời

Tất cả các hành pháp được trình bày trong các kinh Đại Thừa đều có [đủ hai phương diện] tự lực và tha lực, tự nhiếp và tha nhiếp.

Thế nào là tự lực? Ví như có người sợ hãi sinh tử nên phát tâm xuất gia, tu định phát thần thông dạo khắp bốn phương, thì gọi là tự lực.

Thế nào là tha lực? Như có kẻ yếu đuối, tự sức mình leo lên lừa còn chưa nổi, song nếu theo Luân Vương thì có thể bay trên không mà dạo khắp bốn phương. Thì đó chính là oai lực của Luân Vương, nên gọi là tha lực.

Chúng sinh cũng vậy, ở cõi này khởi tâm lập hành, nguyện sinh Tịnh Độ, thì đó là tự lực. Vào lúc lâm chung, A Di Đà Như Lai với đài sáng đến nghinh tiếp, liền được vãng sinh, thì đó chính là tha lực. Nên Đại Kinh có nói: “Người trời ở mười phương mà muốn sinh về nước ta, thì không ai lại không do lực nghiệp đại nguyện của A Di Đà Như Lai làm duyên tăng thượng.” Nếu không đúng thế, thì bốn mươi tám nguyện đặt ra chẳng để làm gì. Nên xin nói cùng các kẻ học sau này rằng: Đã có tha lực để nương theo rồi, thì không được cứ bo bo phận mình, ở trong nhà lửa chẳng ích gì vậy.