Câu hỏi này cần phải chia thành từng điều để trả lời.
1. Pháp sư có năm cách nói. Nói theo Lý, hễ hợp điều kiện bèn có thể gọi là pháp sư. Nhưng xét theo Sự để nói, hai chữ “pháp sư” đã sớm trở thành tiếng để dành riêng gọi bậc xuất gia, nhằm tránh kẻ tục lạm dự vào hàng tăng chúng, nên kẻ tại gia chẳng thể dùng.
2. Nếu đã tinh thông nghĩa lý trong kinh, có người đến xin dạy thì thu nhận đồ đệ để dạy dỗ cũng chẳng phải là không được, nhưng quyết chẳng được cho người khác quy y, lạm quyền đặt pháp danh; bởi pháp quy y là quy chế chuyên biệt của Tam Bảo.
3. Quy y có điệp, thọ giới có điệp, đều là tiêu ký.
4. Mượn kinh từ nhà chùa để đọc, chưa hề phải trả tiền, nhưng cư ngụ trong chùa thì không được phép. Nếu kẻ quy y đều ở trong chùa, mỗi chùa đều chẳng thể chứa xuể. Hơn nữa, oai nghi, quy chế dành cho tăng tục khác nhau, đôi bên đều bất tiện, nhưng nếu là người được mời mọc, hay ủy thác để lo liệu công việc trong nhà chùa thì là ngoại lệ.