Phẩm Hạnh Nguyện có nói: Nói sám hối nghiệp chướng là… do tham, sân, si, phát ra thân, khẩu, ý, vì... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa |


Câu Hỏi

Phẩm Hạnh Nguyện có nói: Nói sám hối nghiệp chướng là… do tham, sân, si, phát ra thân, khẩu, ý, vì lẽ gì dùng khẩu chẳng dùng ngữ. Lại nói: Thân, ngữ, ý nghiệp chẳng có chán mệt, cớ gì chẳng dùng Khẩu? Lại nói: Con xưa trót tạo các ác nghiệp, đều do vô thỉ tham, sân, si, từ thân, ngữ, ý phát sanh ra, vì sao phải dùng chữ Ngữ? Có phải là phân biệt Thể, Tướng, Dụng hay không? Xin hãy chỉ dạy cặn kẽ từng điều trong ba điều ấy! (Thái Vinh Hoa hỏi)

Trả Lời

Ba thứ thân, khẩu, ý chính là công cụ tạo tác thiện ác nơi thân người. Khi thân không nghỉ ngơi, bèn hướng ra ngoài khởi lên hành động. Khi ý chẳng ngưng dứt, bèn khởi lên suy lường. Hai thứ công cụ này mỗi thứ chỉ có một loại tác dụng. Công cụ khẩu có hai thứ tác dụng là ăn uống và ngôn ngữ, khác với thân và ý. Cái gọi là bốn nghiệp nơi miệng đều là dấy động ngôn ngữ, chẳng thuộc trong ăn uống. Vì thế, trong cách hành văn, có chỗ nói đến công cụ, có chỗ nói đến nghiệp tạo tác. Nay trong lời hỏi về chữ Khẩu thì kinh văn có ba chỗ: Một là phần kinh văn mở đầu, ắt phải nói đến công cụ trước, nhằm nói rõ nghiệp do nương vào công cụ mà dấy động, nói đến nguyên do. Hai chỗ kinh văn thứ hai và thứ ba đều nói đến sự tạo nghiệp; vì thế, dùng chữ Ngữ, chẳng dùng chữ Khẩu!