Điều này có hai nghĩa:
1. Thấu rõ vốn không nên được sự thanh tịnh nơi tự tánh.
2. Làm trong sạch mọi vọng nhiễm nên được sự thanh tịnh lìa trần cấu.
Bản tánh đã thanh tịnh thì vọng niệm không sanh khởi, hai sự chướng ngại đều tiêu tan, ba vòng (mình, người, vật) rỗng suốt. Khế hợp với nguồn cội thì chủng tử và hiện hành của nghiệp thức đều lặng lẽ.