Phàm vạn vật có sự đổi dời nhưng Tam Bảo thì thường trụ, lặng lẽ không động mà cảm thông hóa độ. Chẳng phải ban đầu đản sanh trong vương cung cũng chẳng phải nhập diệt hẳn nơi song thọ.
Nếu chúng sanh phước mỏng thì Phật sự tiêu tan; nếu cõi nước có duyên sâu thì chùa chiền cùng khắp. Do con người tự phát sanh sự được mất, chẳng phải Phật Pháp có thịnh suy.
Thế nên kinh Pháp Hoa nói:
“Chúng sanh thấy kiếp tận Lúc lửa lớn thiêu đốt
Cõi ta đây an ổn
Trời người thường đông vầy”.