Viên Ngọ Quỳ ở Vũ Lâm, huý Tư, ở Côn ấp, làm thiện không mệt mỏi. Tháng tư năm Kỷ Mão niên hiệu Khang Hy, đúng ngày sanh nhật thứ 50. Tiền bạc bạn bè, bà con mừng tuổi, ông cùng mọi người mang đến chùa Cảnh Đức, nhờ phân phát cho người nghèo, còn người cô quả tàn tật, ông tự xuất tiền ra, góp vào hội từ thiện, để hồi đáp mừng thọ.
Lời bàn: Trái chín, sắp đến lúc rụng; cây to, sắp đến lúc chặt. Do đó người trí qua tuổi trung niên, tức nên quán chiếu nhà cửa như phòng trọ, quyến thuộc như bạn bè, thời gian như cá cạn nước. Nếu mắt đã mờ, tóc đã bạc, răng đã rụng mà còn tuỳ tiện sát sanh, si mê không ngộ thì quả là “quá ư thấp kém”.