Lúc lâm chung, thần thức hơi rơi vào trạng thái hôn mê, trọn chẳng lưu lại tuyệt bút hay di ngôn,... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 25


Câu Hỏi

Anh tôi là cư sĩ Trác Trí Lập vào mùa Xuân năm Dân Quốc 11 (1922) sau khi quy với tổ Ấn Quang bèn niệm Phật, làm lành hết sức nỗ lực, tinh thần tu hành khăng khăng chẳng mệt mỏi trải suốt ba mươi mấy năm, rất được tổ Ấn Quang lúc sanh tiền coi trọng. Công phu tu tập tinh chuyên, tuy chẳng bằng các vị cao tăng xuất gia hiện thời, nhưng so với các tại gia cư sĩ niệm Phật, chắc là chẳng đến nỗi thua ai, mong mỏi sâu xa “Di Đà chẳng phụ kẻ tu hành”. Tiếc là mùa Đông năm ngoái, lúc anh tôi đã về Tây tại Đại Lục, không cách nào tránh khỏi chữ Bệnh, lại còn lúc lâm chung, thần thức hơi rơi vào trạng thái hôn mê, trọn chẳng lưu lại tuyệt bút hay di ngôn, tình hình ấy có phải là công phu tu hành hằng ngày chưa đủ, hay là do oan nghiệt đời trước nặng nề? (Trác Trung Chấn hỏi)

Trả Lời

Không bệnh mà mất, há có được mấy ai? Tổ sư các tông từ xưa vẫn có vị thị hiện mắc bệnh [lúc lâm chung], điều ấy trọn chẳng trở ngại sự thành tựu. Còn chuyện lâm chung nói kệ, cũng chẳng phải là chuyện cần thiết, bắt buộc. Chẳng bàn tới cổ nhân, ngay cả các vị cao tăng cận đại như tổ Ấn Quang, Đế Nhàn đại sư, Thái Hư đại sư v.v... lúc viên tịch đều chẳng nói kệ, có gì đáng tiếc hận đâu?