Phàm đọc kinh luật, chớ nên vì từ ngữ mà hại nghĩa! Tứ chúng phạm lỗi, nếu có lòng yêu thương, trọn chẳng phải là không được phép ngấm ngầm khuyên can, răn nhắc. Điều này có cùng ý nghĩa với tránh thần, tránh hữu (bầy tôi can gián, con can gián)[23]. Dẫu can gián mà kẻ ấy chẳng nghe theo, vẫn chẳng mất lẽ cung kính, tôn trọng tăng và đại chúng, làm như vậy lẽ đâu có tội? Nếu hướng về người thứ ba rao bày lỗi ác ấy thì mới mắc tội! Bậc quân tử trong thế gian còn phải ẩn giấu điều ác, tuyên dương điều lành, huống hồ đệ tử Phật há nên phô bày điều xấu trong nhà mình, chuốc lấy tiếng cười chê của kẻ khác ư? Tứ chúng có lỗi, chỉ nên nói (khuyên can lẫn nhau), chớ nên bộc lộ ra ngoài, mà cũng chẳng cần phải khen ngợi sai lạc khiến chính mình trở thành kẻ siểm nịnh.