Ngũ Tổ dùng ca-sa che kín xung quanh, chẳng cho kẻ khác thấy. Vì sao chẳng chánh đại quang minh dạy... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 15


Câu Hỏi

Cho đến khi những câu kệ Bồ Đề bổn vô thụ, minh kính diệc phi đài, bổn lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai (Bồ Đề chẳng phải cây, gương sáng chẳng phải đài, vốn chẳng có một vật, chỗ nào nhuốm bụi trần) kinh động đại chúng, Ngũ Tổ thấy mọi người kinh ngạc, lạ lùng, sợ có kẻ sẽ tổn hại [Lục Tổ] (chứng minh đạo tràng Hoàng Mai Đông Sơn có kẻ ác ẩn nấp đã lâu), bèn xóa đi, vờ như [Lục Tổ] cũng chưa kiến tánh. Ngày hôm sau, [Ngũ Tổ] ngầm đến phòng giã gạo, hỏi dò gạo đã giã sạch hay chưa?, dùng gậy chống gõ lên đầu chày ba lượt rồi bỏ đi. Ngài Huệ Năng hiểu ý, canh ba vào thất của Ngũ Tổ. Ngũ Tổ dùng ca sa che kín xung quanh, chẳng cho kẻ khác thấy. Vì sao chẳng chánh đại quang minh dạy bảo? Đấy là điều thứ hai khiến cho người ta mờ mịt, ngơ ngác! (Hùng Thanh Tuấn hỏi)

Trả Lời

Cư sĩ đã đọc nhiều sách Nho, há chẳng biết lời giáo huấn cử nhất ngung, bất dĩ tam ngung phản, tắc bất phục dã (nêu ra một góc mà chẳng thể suy ra ba góc kia thì chẳng dạy nữa) ư? Nhà Phật đối với kẻ hạ căn chẳng dạy pháp bậc thượng. Do họ đã chẳng thể nghe lọt tai, khai ngộ, mà ngược lại còn tăng thêm mê hoặc. Như kẻ mù từ lọt lòng chẳng biết sữa trắng là như thế nào, lần lượt [đối với các thí dụ] vỏ ốc, gạo, tuyết, chim hạc, tầng tầng lầm lạc[7]. Thấy lầm, đâm ra hại mình; nói lầm, lại hại người khác. Tử Lộ hỏi về chuyện quỷ thần, lại hỏi về cái chết, Khổng Tử đều chẳng đáp, cũng chẳng phải là không quang minh ư? Xét theo lẽ đó, há có thể trách móc Ngũ Tổ?