Chẳng hiểu Phật lý, chẳng thể giác ngộ, phần nhiều là do ngỡ sai là đúng, coi giả là thật. Đó gọi là mê hoặc, điên đảo, chẳng có thuở thoát khổ. Sanh ra thì chẳng biết là do đới nghiệp mà sanh, nay chẳng biết sanh trong cõi này nhằm đền trả báo khổ, chẳng biết chết đi phần nhiều đọa trong tam đồ. Dẫu có thể hiểu, vẫn phải nương vào sự tu tập [mới hòng thoát khổ]. Nếu không, sẽ là đếm của báu, kể chuyện ăn, vẫn nghèo, vẫn đói! Đã khởi sự tu tập thì phải có thể nhẫn nại, có chí thường hằng, hòng ngăn ngừa thoái chuyển. Tài, sắc, danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ là năm cội rễ của địa ngục, có thể dẫn dụ, mê hoặc chúng sanh đọa lạc mạnh nhất! Nếu chẳng có định lực, khó tránh khỏi như cá mắc lưỡi câu!