Bản tánh tịch tĩnh quang minh, do một niệm bất giác mà có vô minh, nên gọi là mê. Mê thì vọng niệm chẳng ngừng. Những gì giới y khoa đã biết chính là sinh lý, còn cái học về tâm tánh chẳng phải là chuyện họ hiểu biết được! Niệm bắt nguồn từ vọng, vọng bắt nguồn từ mê, mê bắt nguồn từ vô minh, vô minh bắt nguồn từ bất giác, bất giác vốn thuộc về giác tánh. Cách nói niệm là tác dụng của bản tánh trong lời hỏi tuy chưa thông đạt, nhưng xét theo những điều vừa giải thích trên đây thì ý nghĩa cũng chẳng xa!