Một pháp môn Vô niệm là chỗ quy hướng của mọi sự tu hành, nhưng sạch hết những niệm vi tế chỉ có Đức Phật mới hoàn toàn thanh tịnh.
Cho nên trong kinh nói:
“Ba bậc Hiền, mười vị Thánh, đều còn ở nơi cõi quả báo, chỉ có Đức Phật là ở Tịnh độ”.
Huống chi còn ở địa vị phàm phu, lại là người mới phát tâm! Nếu không có pháp môn hổ trợ cho đạo, không sao đơn độc hiển bày chánh đạo được.
Vả lại, pháp môn Lục niệm hay diệt trừ tà ma huyễn hoặc, tăng tiến công đức, trợ giúp và sách tấn để phát khởi căn lành. Pháp môn Thập quán thì khéo xa lìa tham chấp, dần dần làm trong sạch những ý niệm vẩn đục thầm khế hợp với nguồn chân.
Chúng đều là pháp trọng yếu để vào đạo, là khuôn phép mầu nhiệm để tu thiền, giống như cây gậy có công năng chống đỡ hiểm nguy, như chiếc thuyền có tác dụng đạt đến bờ bên kia. Khi công lực đầy đủ trọn vẹn thì thuyền và gậy đều buông bỏ.