Khi họ mang bệnh khổ là vì họ có chấp trước, sự chấp trước mà tôi vừa nói đây là tuy họ đã chết rồi, hồn đã rời khỏi xác rồi nhưng họ còn chấp tôi đang bị bệnh, cho nên họ còn khổ, còn như họ nghĩ thân xác của mình đã mất rồi mà bệnh là do thân sanh, hiện tại mình không còn thân nữa, như vậy lập tức họ hết khổ ngay. Giữa một niệm vì họ có chấp trước cho nên họ mới có việc này. Khi thân trung ấm đi đầu thai thì tất cả chuyện đời trước đều quên sạch, cho nên có sự mê khi cách ấm, do vậy có những trường hợp không quên chuyện đời trước thì rất là hiếm, rất là hiếm có trường hợp này là do đoạt thai, do đoạt thai mà có hồn. Thế nào là đoạt thai? Thí dụ như người mẹ mang thai đứa con, lúc mang thai, đứa trẻ nằm trong bụng mẹ là do một linh hồn khác đến đầu thai, vừa sanh ra nó đã chết, linh hồn của nó đi rồi thì liền gặp phải một linh hồn khác thấy đứa trẻ này thì thích và nhảy vào cho nên nó không có thụ thai. Không có trải qua cái khổ của trụ thai và xuất thai, nó liền sanh ra thì được cái thân này, cho nên những chuyện đời trước nó nhớ rất rõ ràng.