Năm ngoái, tôi đọc kinh Kim Cang, vẫn chẳng thấu hiểu. Cho đến khi tới Phật đường ở vùng lân cận,... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 2


Câu Hỏi

Năm ngoái, tôi đọc kinh Kim Cang, vẫn chẳng thấu hiểu. Cho đến khi tới Phật đường ở vùng lân cận, thấy họ thờ phụng Ngũ Giáo Hợp Nhất Tiêu Xương Minh Phu Tử[37]. Chiếu theo chánh tri chánh kiến Phật giáo, biết họ là ngoại đạo chẳng còn ngờ nữa. Kế đó, xem kinh điển của họ, đa phần là tự soạn, chẳng lìa Lão Mẫu trên cõi trời, chín mươi hai nguyên linh! Tuy chẳng phải là Áp Đản Giáo, nhưng những kinh điển do họ trích dẫn phần nhiều giống như thế. Do bất tài đã có kinh nghiệm học Phật, thấy những chuyện đó, tự biết là mình đã hỏi đạo nhằm kẻ mù! Vì thế, bất đắc dĩ, chỉ có quay lại cầu nơi chính mình. Tháng Ba năm ngoái, trong khi tĩnh tọa, tự nghĩ: Như bất tài do có lòng thành tin Phật; lẽ ra, Phật sớm nên hiển thị một số cảnh giới. Tôi nhớ lão pháp sư Ấn Quang từng nói: Xuất gia ba năm mà nếu chẳng cảm ứng thấy Phật, tôi liền đọa địa ngục[38]. Tuy bất tài chưa từng làm tăng, nhưng nói theo sự thành tâm hướng Phật, cũng phải nên cho bất tài thấy những cảnh giới ấy thì mới đúng chứ! Nghĩ xong bèn tĩnh tọa, chưa đầy một phút, bèn thấy một vị là họ hàng bên vợ đến trước mặt (rõ ràng như trong TV). Lúc ấy khoảng chừng bốn giờ rưỡi sáng. Ba giờ chiều hôm ấy, quả nhiên người ấy thật sự đến thảo xá ở Đài Bắc. Lần thứ hai là vào lúc sáng sớm tập Thái Cực Quyền, bỗng cảm thấy có người muốn kiếm tôi (tức là người bạn học tên Giả Khánh Bích). Ngay khi đó, bèn đến bệnh viện hỏi thăm ông ta. Ông ta nói: Hôm qua là ngày Chủ Nhật, có người kiếm một vị làm bác sĩ trong nhà trường, chẳng biết ông có thời gian để làm thêm hay không? Ngay khi đó, ông ta kiếm địa chỉ và số điện thoại của tôi nhưng đều chẳng thấy; do vậy, sốt ruột, chẳng ngờ sáng nay ông tới hỏi tôi… Hai chuyện trên đây bất quá là cảm ứng do học Phật, nhưng bất tài nghĩ rằng: Chắc cũng là Phật, Bồ Tát ắt biết, ắt thấy, cố ý hiển thị cho tôi. Đối với chuyện này, xin lão cư sĩ hãy khai thị cho kẻ bất tài, mong thay! (Mã Ngọc Lâm hỏi)

Trả Lời

Đối với câu hỏi này, có thể chọn ra bốn chỗ để đáp:

1) Phật nên ban cho cảnh giới, chẳng biết ông mong cầu những cảnh giới như thế nào? Chân là thanh tịnh, tịch diệt; vọng là hết thảy tướng trạng. Hai điều ấy đều do tâm cảm. Chẳng có cảm, bèn không có ứng.

2) Tổ Ấn Quang từng nói, xuất gia ba năm, nếu chẳng có cảm ứng thấy Phật, ta liền đọa địa ngục, ông chẳng nói rõ nghe được từ chỗ nào? Thấy từ chỗ nào? Nếu Văn Sao chép như vậy thì phải xét theo nghĩa những câu văn trước và sau câu ấy. Nếu chỉ cắt lấy câu ấy, chẳng đặt trong ngữ cảnh, ắt sẽ hiểu lầm! Như đọc Luận Ngữ thấy câu cư thượng bất khoan, vi lễ bất kính[39], chẳng đọc những câu tiếp liền trước và sau câu đó, [sẽ nói Khổng Tử] dạy người ta làm ác ư?

3) Hai chuyện về người thân bên vợ và ông bạn Giả Khánh Bích, chẳng qua là tâm con người giao cảm, [đều là chuyện] mộng, huyễn, bọt, bóng!