Phẩm Nghi Vấn của Đàn Kinh có những câu: Người mê niệm Phật cầu sanh về cõi đó, người ngộ tự tịnh... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa |


Câu Hỏi

Phẩm Nghi Vấn của Đàn Kinh có những câu: Người mê niệm Phật cầu sanh về cõi đó, người ngộ tự tịnh tâm mình, sứ quân chỉ hành Thập Thiện, cần gì phải nguyện vãng sanh, kẻ phàm ngu chẳng hiểu tự tánh, chẳng biết Tịnh Độ ở trong thân, nguyện Đông, nguyện Tây. Người ngộ thì ở nơi đâu cũng đều là như nhau. Những lời lẽ trên đây dường như mâu thuẫn với chuyện Tín, Nguyện, Hạnh, phát nguyện vãng sanh của Tịnh Tông. Tuy nói Thiền và Tịnh bất đồng, nhưng chỉ hành Thập Thiện thì chỉ đạt được phước báo trong thiên đạo, còn phát nguyện vãng sanh có thể vượt thoát luân hồi. Phát nguyện sanh Tây há có thể là chuyện của kẻ ngu mê ư? Chưa hiểu rõ các nghĩa ấy, xin hãy giải quyết mối nghi ngờ! (Lý Liên Giai hỏi)

Trả Lời

Kinh văn nhà Phật vốn chia thành liễu nghĩa và bất liễu nghĩa. Ngữ lục của tổ sư càng có nhiều cách nói chân thật và nói phương tiện như vậy. Ắt phải làm như vậy, đều là do thời tiết, căn khí các thứ bất đồng, cho nên cách nói chợt là Đông, chợt là Tây! Ví như bệnh có ngàn loại, thuốc cũng có ngàn toa. [Đối với bệnh chứng], hư thì bổ, thật thì tả, nhiệt thì thanh, hàn bèn ôn. Thuốc chẳng có tốt hay xấu, phù hợp căn bệnh thì là thuốc tốt. Đối với người nên bổ, chẳng ngại chê trách thuốc dành để tả. Đối với người nên thanh, chẳng ngại chê bai thuốc ôn. Như Đạt Ma tổ sư bảo: Kẻ học theo ta liền vào địa ngục, kẻ báng ta bèn thăng thiên đường. Thử hỏi, nếu báng bổ tổ sư, sẽ thăng lên thiên đường ư? Hiểu rõ lẽ này, mấy câu trong Đàn Kinh chính là những lời lẽ vì người (tức là vì căn cơ của kẻ vấn pháp), vì thời tiết [mà nói như thế]. Nói đọc kinh cầu viên giải chính là vì lẽ này!