Được sinh không có gì phải nghi. Cớ sao biết được vậy? Như khi Phật nói Bảo Vân Kinh cũng có nói về mười điều thực hành hội đủ thì được sinh về Tịnh Độ, không bao giờ lìa xa Phật nữa. Bấy giờ có Trừ Cái Chướng Bồ Tát bạch Phật rằng: “Không đủ mười thực hành có được sinh hay không?” Phật nói: “Được sinh. Chỉ cần thực hành trọn vẹn viên mãn được một điều trong mười điều thực hành ấy, thì chín thực hành kia đều được coi là thanh tịnh.” [Do đó] chẳng nên nghi ngờ vậy.
Lại Đại Thụ Khẩn Na La Vương Kinh có nói: “Bồ Tát thực hành bốn loại pháp như sau thì thường luôn ở trước Phật. Những gì là bốn? (1) Một là tự mình đã tu thiện pháp, còn khuyên chúng sinh tác ý vãng sinh để gặp Như Lai. (2) Hai là tự khuyến chính mình và khuyến người khác ưa thích tìm nghe chính pháp. (3) Ba là tự khuyến chính mình và khuyến người khác phát Bồ Đề tâm. (4) Bốn là một lòng chuyên nhất thực hành Niệm Phật tam muội. Có đủ bốn thực hành này, thì sinh bất cứ đâu cũng đều luôn ở trước Phật, không lìa xa chư Phật.”
Lại Kinh có nói: “Phật nói pháp mà Bồ Tát thực hành có ba mươi hai khí. Là những gì? Bố thí là khí cụ thành đại phú. Nhẫn nhục là khí cụ làm đẹp đẽ. Trì giới là khí cụ thành thân thánh. Năm nghịch bất hiếu là khí cụ thành núi đao, rừng kiếm, chảo sôi. Phát Bồ Đề tâm là khí cụ để thành Phật. Thường hay niệm Phật để vãng sinh Tịnh Độ là khí cụ để gặp Phật…” Tóm nêu lên sáu môn thôi, còn các môn khác không ghi ra hết.
Thánh giáo đã nói như thế, thì hành giả nguyện sinh mà không thường niệm Phật thì sao được vậy. Lại y theo Nguyệt Đăng Tam Muội Kinh có nói: “Niệm tưởng về tướng đẹp và đức hành của chư Phật làm cho các căn không loạn động và tâm không mê hoặc, [nhờ thế] hợp với chính pháp, nên đắc được đa văn và được trí huệ như biển cả. Người trí trụ trong tam muội này thực hành nhiếp niệm lại. Thời trong lúc kinh hành sẽ thấy được ngàn ức chư Như Lai, và cũng gặp được vô lượng hằng sa Phật.”