Tại sao lại phải mặt hướng về hướng tây mà ngồi, lễ, niệm, hoặc quán vậy? Sa Môn Thích Đạo Xước | Dịch Giả :Hòa Thượng Thích Nhất Chân | Xem: 45


Câu Hỏi

Tại sao lại phải mặt hướng về hướng tây mà ngồi, lễ, niệm, hoặc quán vậy?

Trả Lời

Đáp: Do ở Diêm Phù Đề nơi mặt trời mọc thì gọi là sinh, nơi mặt trời lặn thì gọi là tử. Mượn nơi chỗ chết là chỗ ánh sáng “thần minh” đi vào để trợ giúp cho nhau được đắc lực, thế nên Pháp Tạng Bồ Tát nguyện thành Phật tại phương Tây, thương xót mà tiếp dẫn chúng sinh. Còn ngồi, quán, lễ, niệm v.v… hướng về phía Phật là tùy theo lễ nghi của thế gian. Nếu là thánh nhân được quả báo tự tại muốn bay đâu là bay rồi, thì không cần phải bàn đến phuơng hướng. Song là người phàm phu thời thân tâm theo nhau, nên nếu hướng về phương khác thì về Tây ắt phải khó.

Thế nên Trí Độ Luận có nói [về việc A Di Đà Phật trợ giúp lúc lâm chung như sau]: “Có một tỳ khưu khi còn khỏe mạnh mỗi ngày đều tụng A Di Đà Kinh và niệm Bát Nhã Ba La Mật. Đến lúc mạng chung bảo các đệ tử rằng: A Di Đà Phật cùng chư thánh chúng hiện đang ở trước mặt ta. Nói xong chắp tay quy y, trong thoáng chốc là xả thân. Sau đó đệ tử y theo phép hỏa táng, dùng lửa thiêu thân. Mọi thứ thuộc thân đều cháy tiêu hết, duy có chiếc lưỡi vẫn còn y nguyên như xưa nay. Đệ tử mới thu nhặt lấy mà cất tháp cúng dường.” Long Thụ Bồ Tát giải thích rằng: “Do tụng A Di Đà Kinh cho nên lúc lâm chung Phật tự đến đón. Do niệm Bát Nhã Ba La Mật cho nên chiếc lưỡi không tiêu.” Do các văn này làm chứng đủ rõ là tất cả các nghiệp tu hành chỉ cần hồi hướng về cõi kia, thì không ai không sinh về vậy.

Thế nên Tu Di Tứ Vực Kinh mới nói [về việc hướng mặt về hướng Tây như sau]: “Vào lúc trời đất mới mở ra, chưa có mặt trời, mặt trăng, sao trời các thứ. Người cõi trời lúc ấy có xuống thì cũng chỉ dùng ánh sáng trên đỉnh đầu mình mà chiếu thấy. Bấy giờ người dân cõi này phần nhiều phải chịu khổ não. Do đó mà A Di Đà Phật sai hai Bồ Tát một tên Bảo Ứng Thanh, hai tên Bảo Cát Tường, tức chính là Phục Hy và Nữ Oa vậy. Hai Bồ Tát này bàn tính với nhau đến trời Phạm thiên thứ bảy lấy bảy thứ báu ở đấy, đem đến cõi này tạo thành mặt trời, mặt trăng, và hai mươi tám vì tinh tú, để chiếu sáng cho thiên hạ. Rồi phân định thành bốn thời xuân. thu, đông, hạ. Đâu đó rồi, hai vị Bồ Tát mới nói cùng nhau là: Sở dĩ mà mặt trời, mặt trăng, hai mươi tám tinh tú này mà đi theo hướng Tây là vì tất cả các người trời và dân gian đều cùng dập đầu lạy A Di Đà Phật, thế nên mặt trời, mặt trăng, và tinh tú đều phải chuyển tâm hướng về Phật ấy, thế nên mới lưu chuyển theo hướng Tây vậy.”