Thân người khó được, trung quốc[6] khó sanh, Phật pháp khó nghe, sanh tử khó liễu. Chúng ta may mắn... Lão Cư Sĩ Lý Bỉnh Nam | Dịch Giả :Cư Sĩ Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa | Xem: 5


Câu Hỏi

Thân người khó được, trung quốc[6] khó sanh, Phật pháp khó nghe, sanh tử khó liễu. Chúng ta may mắn được làm thân người, sanh tại Trung Quốc, đã nghe Phật pháp, trong bốn điều khó đã đạt được ba, nhưng bản thân nghiệp sâu chướng nặng, tuy nghe pháp môn Tịnh Độ, cùng là thân cận tịnh nghiệp tri thức, may mắn không gì to tát hơn! Nhưng tôi vẫn chưa thể nhất tâm: Trong thuận cảnh hay nghịch cảnh đều chẳng quên vãng sanh Tây Phương. Thuở trước, tôn giả A Nan hối hận vì đa văn mà chẳng có công hạnh gì, nói Ngài một mực thiên lệch đa văn, chẳng siêng dốc sức tu tập Định lực, chưa từng Văn, Tu, Tư, nên đạo lực chưa trọn, không chống nổi tà chú. Nay tôi tự thẹn đạo nghiệp chưa thành, thời gian thấm thoát, chẳng càng đặc biệt thêm dốc sức niệm Phật, sợ đánh mất chánh niệm, chẳng thể vãng sanh. Vì thế, chẳng nghiên cứu kinh điển, mà chuyên tâm niệm Phật, chẳng biết như thế nào? (Châu Huệ Đức hỏi)

Trả Lời

Tu học quý ở chỗ hạnh giải tương ứng, tức là Định Huệ cân bằng. Định là cầu Tịch, Huệ có thể khởi Chiếu, chớ nên thiên lệch. Không có Giải, sợ sẽ phạm sai lầm. Không có Hạnh, chính là nói chuyện ăn [chỉ nói mà chẳng ăn]. Đó là ý nghĩa đôi bên (Định và Huệ) cùng tiến. Nếu chuyên tâm niệm Phật, tất nhiên là đường lối chánh đáng, là đường nẻo Tịnh Tông, ắt cầu ngộ nhập. Đã ngộ nhập, sẽ chuyên tâm, Định có thể thành tựu. Nhưng nếu ngay cả nghĩa lý của tông mình mà cũng không cầu hiểu, sợ rằng hễ gặp chướng ngại, liền sanh tâm thoái chuyển, chứ không phải là đòi hỏi ông phải chuyên ròng nghiên cứu Tam Tạng vậy!