Skip Navigation LinksHome > Pháp Bảo > Khai Thị Phật Học > Mang-Nguoi-Vo-Thuong-Trong-Hoi-Tho

Các vị Thiện tri thức!

“Nhân sinh thất thập cổ lai hy
Tiên trừ thiếu niên hậu trừ lão
Trung gian quang cảnh bất đa thời
Hựu hữu nhất bán thùy trước liễu.”

Tạm dịch:

“Tuổi thọ bảy mươi xưa nay hiếm
Trước bỏ thiếu niên sau bỏ già
Thời gian còn lại chẳng là bao
Lại mất một nửa vì ngủ nghỉ.”

Người bây giờ hiểu rõ thuật sống lâu, thọ mạng tăng thêm rất nhiều. Người xưa sống đến bảy mươi tuổi rất ít. Tôi nghĩ sự nóng giận người xưa đại khái rất lớn, không thể dưỡng sinh đạo. Ðời người, tuổi niên thiếu bỏ đi mười lăm tuổi, vì mười lăm tuổi đầu là lúc học làm người. Tuổi già cũng bỏ đi hết mười lăm tuổi, vì tuổi già đầu óc đần độn, tai điếc mắt mờ, thân thể yếu kém. Khoảng giữa còn lại bốn mươi tuổi. Trong bốn mươi năm thì ngủ nghỉ chiếm hết phân nửa, ngoài ra còn ăn cơm, mặc quần áo, đi nhà cầu cũng mất khá nhiều thời gian. Thời gian còn lại để tu, làm việc thiện chẳng là bao.

Thời xưa có người lại nói:

“Nhân tâm bất túc xà thôn tượng”.

Ý nghĩa là nói:

“Suốt ngày bận rộn chỉ vì đói,
Hết đói lại nghĩ đến quần áo,
Cơm áo hai thứ đều đầy đủ,
Trong phòng lại thiếu cô vợ đẹp,
Cưới hỏi vợ đẹp và thiếp xinh
Ra vào không xe và phi cơ,
Có xe và phi cơ rồi,
Lại không quan chức bị người khinh,
Năm phẩm bốn phẩm hiềm quan nhỏ,
Ba phẩm hai phẩm cũng hiềm thấp,
Nhất phẩm làm tể tướng đương triều,
Lại muốn lên ngôi làm hoàng đế,
Một khi lên ngôi làm hoàng đế,

Lại muốn đánh cờ với Thần Tiên.

Mộng đẹp của con người vĩnh viễn không thể mãn túc, cho nên nói “Nhân tâm bất túc xà thôn tượng” (Lòng người không đủ như rắn nuốt voi).

Thời xưa có ba người già, người trẻ nhất là sáu mươi tuổi, một người bảy mươi tuổi và một người tám mươi tuổi.

– Người sáu mươi tuổi nói: “Năm nay qua rồi không biết năm tới có còn chăng?”

– Người bảy mươi tuổi nói: “Tối nay cởi giày ra rồi không biết ngày mai còn hay chăng?”

– Người tám mươi tuổi nói:”Hiện tại hơi thở thở ra, không biết có hít vào nữa không?” Ðủ thấy mạng người vô thường, ngắn ngủi tại hơi thở.

Có một bài kệ rằng:

“Nhân sinh nhất tràng mộng,
Nhân tử mộng nhất tràng,
Mộng lý hữu vinh qúy,
Mộng tỉnh tại cùng hương,
Triều triều tại tác mộng,
Bất giác mộng hoàn lương,
Mộng trung nhược bất tỉnh,
Uổng tác mộng nhất tràng”.

Nghĩa là:

“Ðời người một giấc mộng,
Chết đi một giấc mộng,
Trong mộng giàu vinh hoa,
Tỉnh mộng lại bần cùng,
Sớm tối đều nằm mộng,
Không giác mộng hoàn lương,
Trong mộng nếu không tỉnh,
Uổng thay một giấc mộng.”

Nhân sinh chỉ có nhìn xuyên thủng, buông xả mới là chân chánh khoái lạc tự tại.

Trong Kinh Kim Cang có nói:

“Hết thảy pháp hữu vi,
Như mộng huyễn bọt bóng,
Như sương cũng như điện,
Hãy quán chiếu như thế”.

Trích từ: Nhân Sinh Yếu Nghĩa
Báo Lỗi Đánh Dấu Đã Đọc

Thẻ

Kinh Sách Liên Quan

   
1 Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật, Cư Sĩ Đoàn Trung Còn Tải Về
2 Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật, Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Tịnh Tải Về
3 Tịnh Từ Yếu Nghĩa, Hòa Thượng Thích Minh Thành Tải Về
4 Gậy Kim Cang Hét, Ban Phiên Dịch Vạn Phật Thánh Thành Tải Về
5 Vô Thường, Bác Sĩ Nguyễn Bảo Trung Tải Về
6 Kim Cang Tông Thông, Thượng Tọa Thích Nhuận Châu Tải Về
7 Kinh Kim Cang Bát Nhã Giảng Nghĩa, Nguyên Hiển Tải Về
8 Chú Giải Kinh Kim Cang và Kinh Chánh Pháp Chưa Từng Có, Hòa Thượng Thích Huyền Vi Tải Về
9 Kinh Kim Cang Trong Dòng Lịch Sử, Hòa Thượng Thích Thái Hòa Tải Về
10 Kim Cang Bát Nhã Chú Giải, Hòa Thượng Thích Thái Hòa Tải Về
11 Kinh Kim Cang Bát Nhã Luận Giải Toát Yếu, Hòa Thượng Thích Bảo Lạc Tải Về
12 Kinh Kim Cang Bát Nhã Tán Thuật, Hòa Thượng Thích Bảo Lạc Tải Về
13 Kinh Kim Cang Dịch nghĩa và lược giải, Hòa Thượng Thích Thiện Hoa Tải Về

Đau Xót Nghĩ Tới Vô Thường
Pháp Sư Thích Tự Liễu

Vô Thường Biến Các Pháp Thành Không
Hòa Thượng Thích Diệu Liên

Vô Thường
Hòa Thượng Thích Thiện Hoa

Phật Nói Kinh Vô Thường
Đời Đường Tam Tạng Pháp Sư Nghĩa Tịnh

Thân Này Vô Thường Cảnh Vật Vô Thường
Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Tịnh

Quán Tâm Vô Thường
Hòa Thượng Thích Thiện Hoa